Trường iSCHOOL NHA TRANG đã giúp tôi đánh thức cái tôi của bản thân mình

Không đơn giản là lời cảm ơn, không đơn giản là những tấm bằng trên tay. Mà tôi, một học sinh “lão làng” của trường iSCHOOL NHA TRANG luôn vinh dự và tự hào khi nói rằng “TÔI LÀ HỌC SINH iSCHOOL NHA TRANG”. Tôi đã thực sự trưởng thành hơn khi được nuôi dưỡng dưới mái trường này. Tôi trở nên cá tính và độc lập hơn. Tôi trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của chính tôi… Và tôi sẽ tiếp tục phát triển bản thân để trở thành một “công dân toàn cầu” như cha mẹ và thầy cô mong muốn. Trường iSCHOOL NHA TRANG đã giúp tôi đánh thức cái tôi của bản thân mình. Vậy những hậu bối, các em đã được đánh thức?

Tấm!!! Mày ra đây tao biểu coi!” – Đây là lời thoại đầu tiên của tôi trên sân khấu trong buổi ngoại khóa văn học mà tôi được tham dự vào năm lớp 10. Tôi run cầm cập, thoại đến đâu thì đổ mồ hôi đến đó, nhưng tôi cảm thấy cực kỳ hạnh phúc vì tôi biết tôi đang đi đúng con đường của chính mình!

Quay trở về cuối năm lớp 9 của tôi, bâng khuâng không biết nên chọn trường nào: nên thi vào chuyên văn Lê Quý Đôn vì tự xét thấy mình có tí “văn vẻ” hay thi iSCHOOL NHA TRANG? Cuối cùng tôi vào iSchool, học lớp Song ngữ 10C8. Đầu năm thấy bạn bè tham gia iSchool Got Talent mà tôi ham ghê lắm, cũng sợ sợ… mà thôi bạn bè rủ nên cũng “bon chen” đi thi. Tập được một tuần lên diễn, biết mình yếu lại e dè đám đông nên tôi chọn đứng cuối hàng nhảy cho hổng ai thấy mình, vậy mà vẫn cứ run quá trời quá đất, nhảy quơ quào như khỉ. Cuối cùng tính tình đã rụt rè rồi, diễn xong tôi muốn “trầm cảm” luôn, không dám thể hiện bản thân mình nữa!

Lê Nhật Lệ - người thứ hai từ trái sang hàng sau

Tôi lúc ấy là như vậy đó: một cô gái rụt rè, chẳng dám thể hiện bản thân vì lo sợ mọi người sẽ cho rằng mình không đủ tài năng, không đủ xinh đẹp để đứng trên sân khấu. Tôi cứ rón rén nhìn mọi người thể hiện bản thân mà thèm, mà ước có một ngày mình sẽ được đứng trên sân khấu của trường mà “bung lụa” theo ý mình thích… Rút cuộc, vẫn không cam lòng cứ mãi là người “rón rén” nên tôi mới ngỏ ý xin cô Hạnh dạy Văn lớp 10 làm một vở kịch cho buổi ngoại khóa. Thật may mắn, cô không những đồng ý mà còn giúp đỡ tôi hết mình. Cô giúp tôi viết kịch bản, giúp tôi từng dáng đi, điệu bộ của vai Dì Ghẻ. Ngày diễn, tôi run đến nỗi muốn “sập sàn”, mắt nhìn đúng một điểm cuối sân khấu. Thế mà vở kịch lại được sự hưởng ứng của mọi người. Tôi diễn xong mà nước mắt lưng tròng. Hạnh phúc! Tuyệt vời! Chưa bao giờ tôi được sống với “chính mình” trên “thánh đường” mà tôi từng vẽ ra lúc trước. Tôi mê mẩn sân khấu, tôi đam mê với các vai diễn “cường điệu” và iSCHOOL đã bước đầu giúp tôi dám đặt chân vào ước mơ của mình.

Tiếp đó là cuộc thi làm clip nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10. Cô Hồng – chủ nhiệm lớp của tôi đã “chơi lớn”, đầu tư một ekip hùng hậu để cho tôi “bung xõa” bản thân mình. Quả thực, không có cô, không có cuộc thi đó, tôi cũng sẽ chằng bao giờ biết được mình đã đi được đến đâu trong chặng đường thực hiện ước mơ của mình. Tôi lăn lê, bò lết ngoài đường suốt một ngày để rồi tác phẩm của lớp tôi được giải nhất trong kỳ thi đó. Nói ra không phải để khoe khoang mà để để cảm ơn cô, cảm ơn trường đã mang đến cho tôi cơ hội để được “lăn xả” trong nghệ thuật như tôi đã từng ao ước.

Rồi những cuộc thi văn nghệ cấp trường, cấp tập đoàn, cấp thành phố… liên tiếp diễn ra. Tôi được trải mình từ bộ môn nghệ thuật này đến bộ môn nghệ thuật khác. Từ diễn xuất, nhảy, cho đến múa cũng chơi luôn… Giờ nghĩ lại thấy hồi đó mình liều dễ sợ, quơ quơ quào quào mà được cái “tự tin” rồi nên cũng chẳng biết ngại, bao nhiêu chương trình là chơi bấy nhiêu.

Lê Nhật Lệ - ngoài cùng bên trái - nhận thưởng "Hội trại Định vị công dân toàn cầu" của iSchool Nha Trang năm 2019

Tôi ước mơ nhiều và iSCHOOL dạy cho tôi cách nhìn nhận thực tế. Tôi đam mê nhiều và iSCHOOL dạy cho tôi cách trở thành bản thể hoàn hảo nhất của mình để theo đuổi đam mê. Từ một học sinh “tẻ nhạt”, tôi đã trở thành lớp phó văn thể mỹ rồi đến lớp trưởng. Từ một đứa rụt rè nói một câu cũng không thành, bây giờ tôi có thể đứng thuyết trình trước giảng đường cả trăm người với một nụ cười cực kỳ tự tin. iSCHOOL dạy cho tôi biết định vị bản thân, cho tôi biết cách xác định mình là ai trong xã hội này, để từ đó tôi vươn lên đến đỉnh cao mà tôi từng đặt ra lúc trước.

iSCHOOL NHA TRANG không chỉ là ngôi trường đào tạo ra tri thức cho tương lai, mà còn tạo ra những tài năng nghệ thuật như Quang Trương hay Will Le bạn tôi. Tri thức là quan trọng nhưng kỹ năng mềm và định hướng nghề nghiệp cũng là một điều rất cần thiết cho tương lai thành công của chúng ta sau này. Và iSCHOOL NHA TRANG như một đại sứ dẫn đầu cho việc đào tạo học sinh hội nhập quốc tế và nhân rộng tri thức trong khu vực. Thành thật mà nói, nếu không vào iSCHOOL NHA TRANG, tôi cũng chẳng dám đứng trên sân khấu mà hét: “Tấm, ra đây!!!”… Có lẽ tôi chỉ dám đứng phía dưới coi người ta diễn mà thèm thuồng. Tôi không đi theo ngành sân khấu như tôi hằng mong ước. Hiện tại, tôi đang học ngành Du lịch ở Nha Trang. Song những kiến thức, những kỹ năng mà iSCHOOL NHA TRANG đã giành cho tôi giúp tôi trở nên tự tin hơn và học tập có hiệu quả hơn trong môi trường đại học. Để có được tôi của ngày hôm nay, những thất bại, những khó khăn trong quá khứ không phải là ít, nhưng sự bao dung, rộng mở và tâm huyết của các thầy cô trường iSCHOOL NHA TRANG đã dẫn dắt tôi theo đúng con đường mà tôi đã chọn.

Không đơn giản là lời cảm ơn, không đơn giản là những tấm bằng trên tay. Mà tôi, một học sinh “lão làng” của trường iSCHOOL NHA TRANG luôn vinh dự và tự hào khi nói rằng “TÔI LÀ HỌC SINH iSCHOOL NHA TRANG”. Tôi đã thực sự trưởng thành hơn khi được nuôi dưỡng dưới mái trường này. Tôi trở nên cá tính và độc lập hơn. Tôi trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của chính tôi… Và tôi sẽ tiếp tục phát triển bản thân để trở thành một “công dân toàn cầu” như cha mẹ và thầy cô mong muốn. Trường iSCHOOL NHA TRANG đã giúp tôi đánh thức cái tôi của bản thân mình. Vậy những hậu bối, các em đã được đánh thức?

LÊ NHẬT LỆ

Cựu học sinh iSCHOOL NHA TRANG

dang ky tham quan iSchool